满江红

宋代 李壁
次韵上呈,并以寄洋州也 帘卷东风,□林外、鸟啼姑恶。政迤逦、花梢红绽,柳梢黄着。散策丘园容懒□,折冲樽俎须雄略。但有书盈屋酒盈缸,还堪乐。 嗟每被,浮云缚。黄粱梦,新来觉。悄祗愁湖海,故交辽邈。一纸素书来问我,数峰苍玉何如昨。更几时、夜雨落檐花,同春酌。
yùn shàng chéng   bìng yáng zhōu
lián juǎn dōng fēng     lín wài niǎo è zhèng huā shāo hóng zhàn   liǔ shāo huáng zhe sàn qiū yuán róng lǎn     zhé chōng zūn xióng lüè dàn yǒu shū yíng jiǔ yíng gāng   hái kān
jiē měi bèi   yún huáng liáng mèng   xīn lái jué qiāo zhī chóu hǎi   jiāo liáo miǎo zhǐ shū lái wèn   shù fēng cāng zuó gèng shí luò yán huā   tóng chūn zhuó