满江红

宋代 洪适
暮雨萧萧,飞败叶、增添秋色。登高会、痴风吹散,山居嘉客。人世难逢开口笑,老来更觉流年迫。到如今、黄菊满园开,无人摘。 珠履凑,铢衣窄。萦翠袖,催牙拍。索松儿添半,战酣相吓。橘绿橙黄时节好,舞停歌罢门墙隔。酒醒时、枕上一声鸡,东方白。
xiāo xiāo   fēi bài zēng tiān qiū dēng gāo huì chī fēng chuī sàn   shān jiā rén shì nán féng kāi kǒu xiào   lǎo lái gèng jué liú nián dào jīn huáng mǎn yuán kāi   rén zhāi
zhū còu   zhū zhǎi yíng cuì xiù   cuī pāi suǒ sōng ér tiān bàn   zhàn hān xiāng xià 绿 chéng huáng shí jié hǎo   tíng mén qiáng jiǔ xǐng shí zhěn shàng shēng   dōng fāng bái