满江红

宋代 秦观
风雨萧萧,长途上、春泥没足。谩回首、青山无数,笑人劳碌。山下粉粉梅落粉,渡头淼淼波摇绿。想小园、寂寞锁柴扉,繁花竹。 曳文履,锵鸣玉。绮楼叠,雕阑曲。又何如、湖上芒鞋草屋。万顷水云翻白鸟,一蓑烟雨耕黄犊。怅东风、相望渺天涯,空凝目。
fēng xiāo xiāo   cháng shàng chūn méi mán huí shǒu qīng shān shù   xiào rén láo shān xià fěn fěn méi luò fěn   tóu miǎo miǎo yáo 绿 xiǎng xiǎo yuán suǒ chái fēi   fán huā zhú
wén   qiāng míng lóu dié   diāo lán yòu shàng máng xié cǎo wàn qǐng shuǐ yún fān bái niǎo   suō yān gēng huáng chàng dōng fēng xiāng wàng miǎo tiān   kōng níng