马齧雪

宋代 欧阳修
马饥齧雪渴饮冰,北风卷地来峥嵘。 马悲踯躅人不行,日暮涂远千山横。我谓行人止叹声,马当勉力无悲鸣。 白沟南望如掌平,十里五里长短亭。 腊雪销尽春风轻,火烧原头青草生。远客还家红袖迎,乐哉人马归有程。 男儿虽有四方志,无事何须勤远征。
niè xuě yǐn bīng   běi fēng juǎn lái zhēng róng  
bēi zhí zhú rén xíng   yuǎn qiān shān héng wèi xíng rén zhǐ tàn shēng   dāng miǎn bēi míng    
bái gōu nán wàng zhǎng píng   shí cháng duǎn tíng  
xuě xiāo jǐn chūn fēng qīng   huǒ shāo yuán tóu qīng cǎo shēng yuǎn huán jiā hóng xiù yíng   zāi rén guī yǒu chéng    
nán ér suī yǒu fāng zhì   shì qín yuǎn zhēng