茫茫曲

唐代 贯休
茫茫复茫茫,满眼皆埃尘。莫言白发多,茎茎是愁筋。 未达苦雕伪,及达多不仁。浅深与高低,尽能生棘榛。 茫茫四大愁杀人。
máng máng máng máng   mǎn yǎn jiē āi chén yán bái duō   jīng jīng shì chóu jīn
wèi diāo wěi   duō rén qiǎn shēn gāo   jǐn néng shēng zhēn
máng máng chóu shā rén