满歌行

明代 王世贞
为善无近名,不见古人,逊天下躬耕。逃之渭水,洗耳见轻。 又言为恶无近刑,不见古人,佯狂漆身。清质浊文,卒称逸民。 桓文假仁,乃霸四海。盗蹠脯肝,以牖下死。乾坤失信,刚柔安纪。 五星背躔,焉所照理。我欲为善,善不可为。我欲为恶,恶非所知。 刑名之间,余其庶而。何以导之,仪狄我师。栖山得玉,将刖而足。 泅海得珠,将剖而肉。不如种田亩,得秫与粟。家蓄五母鸡,二母彘。 一日一饱,三日一醉。出则止野,归则止舍。不知有天,无论在地。 东邻送丧,西邻生儿。寒暑为垆,风雨鼓之。销冶红颜,以就衰羸。 旷视今古,曷如蜉蝣。智者亡何,聊以不忧。王孙达生,厥师庄周。 庄周怖死,抑孰与俦。
wéi shàn jìn míng   jiàn rén   xùn tiān xià gōng gēng táo zhī wèi shuǐ   ěr jiàn qīng    
yòu yán wèi è jìn xíng   jiàn rén   yáng kuáng shēn qīng zhì zhuó wén   chēng mín    
huán wén jiǎ rén   nǎi hǎi dào zhí gān   yǒu xià qián kūn shī xìn gāng róu   ān      
xīng bèi chán   yān suǒ zhào wéi shàn shàn   wèi wèi è è fēi   suǒ zhī      
xíng míng zhī jiān   shù ér dǎo zhī   shī shān jiāng yuè   ér      
qiú hǎi zhū   jiāng pōu ér ròu zhòng tián   shú jiā èr   zhì      
bǎo   sān zuì chū zhǐ guī   zhǐ shè zhī yǒu tiān lùn   zài      
dōng lín sòng sàng   西 lín shēng ér hán shǔ wèi fēng   zhī xiāo hóng yán jiù   shuāi léi      
kuàng shì jīn   yóu zhì zhě wáng liáo   yōu wáng sūn shēng jué shī   zhuāng zhōu      
zhuāng zhōu   shú chóu