漫成二首

唐代 杜甫
野日荒荒白,春流泯泯清。渚蒲随地有,村径逐门成。 只作披衣惯,常从漉酒生。眼前无俗物,多病也身轻。 江皋已仲春,花下复清晨。仰面贪看鸟,回头错应人。 读书难字过,对酒满壶频。近识峨眉老,知予懒是真。
huāng huāng bái   chūn liú mǐn mǐn qīng zhǔ suí yǒu   cūn jìng zhú mén chéng
zhǐ zuò guàn   cháng cóng jiǔ shēng yǎn qián   duō bìng shēn qīng
jiāng gāo zhòng chūn   huā xià qīng chén yǎng miàn tān kàn niǎo   huí tóu cuò yìng rén
shū nán guò   duì jiǔ mǎn pín jìn shí é méi lǎo   zhī lǎn shì zhēn