漫成

宋代 蔡松年
人生各有适,一受不可更。违巳欲徇世,忧患常相婴。 三军护汉将,九鼎调苍生。功名岂不美,强之辄无成。 朝昏忘寝食,俯仰劳心形。何如从所好,足以安馀龄。 予也一丘壑,野性真难名。力懦谢提剑,才拙惭穷经。 疏放已成僻,纷华谁与争。惊鹿便草丰,白鸥愿江清。 不堪行作吏,万累方营营。夜虑多俗梦,晓枕无馀酲。 拄颊西山语,适意千里羹。尘土走岁月,秋光浮宦情。 欲语个中趣,知音耿晨星。世途古今险,方寸风涛惊。 封侯有骨相,使鬼须铜腥。誓收此身去,田园事春耕。
rén shēng yǒu shì   shòu gèng wéi xùn shì yōu   huàn cháng xiāng yīng    
sān jūn hàn jiāng   jiǔ dǐng diào cāng shēng gōng míng měi qiáng   zhī zhé chéng    
cháo hūn wàng qǐn shí   yǎng láo xīn xíng cóng suǒ hǎo   ān líng    
qiū   xìng zhēn nán míng nuò xiè jiàn cái   zhuō cán qióng jīng    
shū fàng chéng   fēn huá shuí zhēng jīng biàn 鹿 cǎo 便 fēng bái   ōu yuàn jiāng qīng    
kān xíng zuò   wàn lèi fāng yíng yíng duō mèng xiǎo   zhěn chéng    
zhǔ jiá 西 shān   shì qiān gēng chén zǒu suì yuè qiū   guāng huàn qíng    
zhōng   zhī yīn gěng chén xīng shì jīn xiǎn fāng   cùn fēng tāo jīng    
fēng hóu yǒu xiāng   shǐ 使 guǐ tóng xīng shì shōu shēn tián   yuán shì chūn gēng