玛瑙杯歌

唐代 钱起
瑶溪碧岸生奇宝,剖质披心出文藻。良工雕饰明且鲜, 得成珍器入芳筵。含华炳丽金尊侧,翠斝琼觞忽无色。 繁弦急管催献酬,倏若飞空生羽翼,fY々兰英照豹斑, 满堂词客尽朱颜。花光来去传香袖,霞影高低傍玉山。 王孙彩笔题新咏,碎锦连珠复辉映。世情贵耳不贵奇, 谩说海底珊瑚枝。宁及琢磨当妙用,燕歌楚舞长相随。
yáo àn shēng bǎo   pōu zhì xīn chū wén zǎo liáng gōng diāo shì míng qiě xiān  
chéng zhēn fāng yán hán huá bǐng jīn zūn   cuì jiǎ qióng shāng
fán xián guǎn cuī xiàn chóu   shū ruò fēi kōng shēng     f   Y fY lán yīng zhào bào bān  
mǎn táng jǐn zhū yán huā guāng lái chuán xiāng xiù   xiá yǐng gāo bàng shān
wáng sūn cǎi xīn yǒng   suì jǐn lián zhū huī yìng shì qíng guì ěr guì  
màn shuō hǎi shān zhī níng zhuó dāng miào yòng   yān chǔ zhǎng xiàng suí