马可卿弃家学道衲衣椎髻飘然有物外之思赋二

宋代 徐瑞
去去休惊俗,循循且任真。 端能一宿觉,不负百年身。 有种谷斯熟,深根树自春。 向来陈处士,还带华阳巾。
xiū jīng   xún xún qiě rèn zhēn  
duān néng xiǔ 宿 jué   bǎi nián shēn  
yǒu zhǒng shú   shēn gēn shù chūn  
xiàng lái chén chǔ shì   hái dài huá yáng jīn