麦子滋庄门外有树经冬不凋至春脱落名曰拗春木戏题以诗

清代 成鹫
泷西雨雪寒羁孤,静观物理知盈虚。特来问取滋庄去,门前有树青阴敷。 凌寒独立见天倪,高高枝叶深根株。拳挛屈曲远绳墨,匠石不顾樵不苏。 何由得此老古橛,岂是散木还大樗。主人云是拗春木,当春落叶冬生荂。 不宜城市宜山谷,多生盘石嫌沮污。我闻斯语深叹息,草木何智人何愚。 宇宙之大含万有,繁华零落皆虚无。至人槁心若槁木,任运辗转同辘轳。 大尽三十小廿九,六丁六甲乘隙驹。造物小儿太轻薄,假立名字欺凡夫。 安知彼春者不以为冬,荣者不以为枯。春拗木乎,木拗春乎,春与木两不能相知也,其待彼也夫。
lóng 西 xuě hán   jìng guān zhī yíng lái wèn zhuāng mén   qián yǒu shù qīng yīn    
líng hán jiàn tiān   gāo gāo zhī shēn gēn zhū quán luán yuǎn shéng jiàng   shí qiáo    
yóu de lǎo jué   shì sàn hái chū zhǔ rén yún shì ǎo chūn dāng   chūn luò dōng shēng    
chéng shì shān   duō shēng pán shí xián wén shēn tàn cǎo   zhì rén    
zhòu zhī hán wàn yǒu   fán huá líng luò jiē zhì rén gǎo xīn ruò gǎo rèn   yùn zhǎn zhuǎn tóng lu    
jìn sān shí xiǎo niàn 廿 jiǔ   liù dīng liù jiǎ chéng zào xiǎo ér tài qīng jiǎ   míng zi fán    
ān zhī chūn zhě wéi dōng   róng zhě wéi chūn ǎo   ǎo chūn chūn   liǎng néng xiāng zhī   dài