卖盐妇

元代 杨维桢
卖盐妇,百结青裙走风雨。 雨花洒盐盐作卤,背负空筐泪如缕。 三日破铛无粟煮,老姑饥寒更愁苦。 道旁行人因问之,试泪吞声为君语: 妾身家本住山东,夫家名在兵籍中。 荷戈崎岖戍闽越,妾亦更里来相从。 年来海上风尘起,楼船百战秋涛里。 良人贾勇身先死,白骨谁知填海水。 前年大儿征饶州,饶州未复军尚留。 去年小儿攻高邮,可怜血作淮河流。 中原音讯绝,官仓不开口。 粮缺空营木落烟火稀,夜雨残灯泣呜咽。 东邻西舍夫不归,今年嫁作商人妻。 绣罗裁衣春日低,落花飞絮愁深闺。 妾心如水甘贫贱,辛苦卖盐终不怨。 得钱籴米供老姑,泉下无惭见夫面。 君不见绣衣使者浙河东,采诗正欲观民风。 莫弃吾依卖盐妇,归朝先奏明光宫。
mài yán   bǎi jié qīng qún zǒu fēng
huā yán yán zuò   bēi kōng kuāng lèi
sān dāng zhǔ   lǎo hán gēng chóu
dào páng xíng rén yīn wèn zhī   shì lèi tūn shēng wèi jūn  
qiè shēn jiā běn zhù shān dōng   jiā míng zài bīng zhōng
shù mǐn yuè   qiè gèng lái xiāng cóng
nián lái hǎi shàng fēng chén   lóu chuán bǎi zhàn qiū tāo
liáng rén yǒng shēn xiān   bái shéi zhī tián hǎi shuǐ
qián nián ér zhēng ráo zhōu   ráo zhōu wèi jūn shàng liú
nián xiǎo ér gōng gāo yóu   lián xuè zuò huái liú
zhōng yuán yīn xùn jué   guān cāng kāi kǒu
liáng quē kōng yíng luò yān huǒ   cán dēng
dōng lín 西 shè guī   jīn nián jià zuò shāng rén
xiù luó cái chūn   luò huā fēi chóu shēn guī
qiè xīn shuǐ gān pín jiàn   xīn mài yán zhōng yuàn
qián gōng lǎo   quán xià cán jiàn miàn
jūn jiàn xiù shǐ 使 zhě zhè dōng   cǎi shī zhèng guān mín fēng
mài yán   guī cháo xiān zòu míng guāng gōng