麦秀两歧

唐代 和凝
凉簟铺斑竹,鸳枕并红玉。 脸莲红,眉柳绿,胸雪宜新浴。 淡黄衫子裁春□[1],异香芬馥。 羞道教回烛,未惯双双宿。 树连枝,鱼比目,掌上腰如束。 娇娆不奈人拳□[2],黛眉微蹙。
liáng diàn bān zhú   yuān zhěn bìng hóng
liǎn lián hóng   méi liǔ 绿   xiōng xuě xīn
dàn huáng shān zi cái chūn     [   1   ]   1], xiāng fēn
xiū dào jiào huí zhú   wèi guàn shuāng shuāng 宿
shù lián zhī     zhǎng shàng yāo shù
jiāo ráo nài rén quán     [   2   ]   2], dài méi wēi