买米

宋代 陈辉
市米三百钱,皑皑才一斗。聚囷渔利家,乘此誇其有。 台人不皆贫,亦岂尽富厚。菜色叹时艰,枵腹绝薪槱。 官司榜平粜,人趋惟恐后。一丁米三升,鞭扑惊且走。 攒簇拥吏胥,蒙怒不厌丑。公廷散未了,挈稚且扶耇。 谁谓台阳地,盈阡更累亩。名为产米乡,亦有饥人否。 闻道昔先民,馀三在耕九。贮粟预为计,丰储多聚朽。 今人何不然,岁歉辄搔首。谓是俗纷华,虚糜费已久。 所以无盈馀,饥来罄瓦缶。穷庐有寒士,捉襟常见肘。 米贱扬糠秕,米贵悬杵臼。三炊虽举火,茹草兼饭糗。 一闻米价高,叹息谋莱妇。高堂有老亲,幼子尚黄口。 仰事与俯畜,诗书非琼玖。欲卖不值钱,换米祇取咎。 洋洋泌水清,乐饥且自守。海日高扶桑,光华照户牖。 春色不我靳,绿到门前柳。颇爱陶潜节,慷慨莫相负。 抗志养其真,士行不可苟。五斗懒折腰,三升岂轻受。 甘贫本素心,肉食匪吾偶。
shì sān bǎi qián   ái ái cái dòu qūn jiā   chéng kuā yǒu
tái rén jiē pín   jǐn hòu cài tàn shí jiān   xiāo jué xīn yǒu
guān si bǎng píng tiào   rén wéi kǒng hòu dīng sān shēng   biān jīng qiě zǒu
cuán yōng   méng yàn chǒu gōng tíng sàn wèi liǎo   qiè zhì qiě gǒu
shuí wèi tái yáng   yíng qiān gèng lèi míng wéi chǎn xiāng   yǒu rén fǒu
wén dào xiān mín   sān zài gēng jiǔ zhù wèi   fēng chǔ duō xiǔ
jīn rén rán   suì qiàn zhé sāo shǒu wèi shì fēn huá   fèi jiǔ
suǒ yíng   lái qìng fǒu qióng yǒu hán shì   zhuō jīn cháng jiàn zhǒu
jiàn yáng kāng   guì xuán chǔ jiù sān chuī suī huǒ   cǎo jiān fàn qiǔ
wén jià gāo   tàn móu lái gāo táng yǒu lǎo qīn   yòu shàng huáng kǒu
yǎng shì chù   shī shū fēi qióng jiǔ mài zhí qián   huàn jiù
yáng yáng shuǐ qīng   qiě shǒu hǎi gāo sāng   guāng huá zhào yǒu
chūn jìn   绿 dào mén qián liǔ ài táo qián jié   kāng kǎi xiāng
kàng zhì yǎng zhēn   shì xíng gǒu dǒu lǎn zhé yāo   sān shēng qīng shòu
gān pín běn xīn   ròu shí fěi ǒu