卖花者

唐代 司马扎
少壮彼何人,种花荒苑外。 不知力田苦,却笑耕耘辈。 当春卖春色,来往经几代。 长安甲第多,处处花堪爱。 良金不惜费,竞取园中最。 一蕊才占烟,歌声已高会。 自言种花地,终日拥轩盖。 农夫官役时,独与花相对。 那令卖花者,久为生人害。 贵粟不贵花,生人自应泰。
shào zhuàng rén   zhòng huā huāng yuàn wài
zhī tián   què xiào gēng yún bèi
dāng chūn mài chūn   lái wǎng jīng dài
cháng ān jiǎ duō   chù chù huā kān ài
liáng jīn fèi   jìng yuán zhōng zuì
ruǐ cái zhàn yān   shēng gāo huì
yán zhòng huā   zhōng yōng xuān gài
nóng guān shí   huā xiāng duì
lìng mài huā zhě   jiǔ wéi shēng rén hài
guì guì huā   shēng rén yīng tài