卖花声·莺蝶太匆匆

宋代 黄升
莺蝶太匆匆。恼杀哀翁。牡丹开尽状元红。俯仰之间增感慨,花事成空。 垂柳绿阴中。粉絮濛濛。多情多病转疏慵。不是东风孤负我,我负东风。
yīng dié tài cōng cōng nǎo shā āi wēng dan kāi jǐn zhuàng yuán hóng yǎng zhī jiān zēng gǎn kǎi   huā shì chéng kōng
chuí liǔ 绿 yīn zhōng fěn méng méng duō qíng duō bìng zhuǎn shū yōng shì dōng fēng   dōng fēng