卖花声 题陈衡山梧月山馆图

清代 冯煦
庭际碧梧轻。霁月笼明。一枝一叶总秋声。但到秋声听不得,听也凋零。 琴绪断还生。故国霜清。絮虫莫更不平鸣。北斗渐阑书渐远,南雁无情。
tíng qīng yuè lóng míng zhī zǒng qiū shēng dàn dào qiū shēng tīng tīng diāo   líng        
qín duàn huán shēng guó shuāng qīng chóng gèng píng míng běi dǒu jiàn lán shū jiàn yuǎn nán yàn   qíng