卖花声 和黄子常韵

元代 乔吉
侵晓园丁,报道娇红嫩紫。巧工夫、攒枝饾蕊。行歌伫立,洒洗妆新水。 卷香风、看街帘起。 深深巷曲,有个重门开未。忽惊他、寻春梦美。穿窗透阁,便凭伊唤取,惜花人、在谁根底。
qīn xiǎo yuán dīng   bào dào jiāo hóng nèn qiǎo gōng zǎn zhī dòu ruǐ xíng zhù zhuāng   xīn shuǐ        
juǎn xiāng fēng kàn jiē lián    
shēn shēn xiàng   yǒu chóng mén kāi wèi jīng xún chūn mèng měi chuān chuāng tòu 穿 biàn píng   huàn 便 huā rén   zài shuí gēn