卖花声

清代 吴藻
空翠扑山窗。红亚书床。春来把卷日初长。不比凉秋疏树下,容易斜阳。 清响听琅琅。齿颊生香。落花水面亦文章。只是黄鹂嫌太熟,鼓吹诗肠。
kōng cuì shān chuāng hóng shū chuáng chūn lái juàn chū zhǎng liáng qiū shū shù xià róng xié   yáng        
qīng xiǎng tīng láng láng chǐ jiá 齿 shēng xiāng luò huā shuǐ miàn wén zhāng zhǐ shì huáng xián tài shú chuī shī   cháng