迈陂塘 葑山观荷

清代 归懋仪
问江鸳、为卿来者,赏音千古能几。兰桡荡入花深处,先爱扑襟清气。 人乍起。更难得、红妆新扫眉山翠。倩风扶住。看带露盈盈,凌波渺渺,宿酒殢残醉。 凝眸处,花亦销魂无语。萍乡相对延伫。横塘不是仙源路,可许旧迹人渡。 时欲暮。漫想到、愁红怨绿迷烟雾。离愁正苦。怕荻岸秋高,鸥波梦冷,心事和谁诉。
wèn jiāng yuān wèi qīng lái zhě shǎng   yīn qiān néng lán náo dàng huā shēn chù xiān ài   jīn qīng      
rén zhà gèng nán de hóng zhuāng xīn sǎo méi shān cuì qiàn fēng zhù kàn dài yíng yíng líng miǎo miǎo   jiǔ cán   zuì 宿          
níng móu chù   huā xiāo hún píng xiāng xiāng duì yán zhù héng táng shì xiān yuán   jiù rén      
shí màn xiǎng dào chóu hóng yuàn yān 绿 chóu zhèng àn qiū gāo ōu mèng lěng   xīn shì shuí