马当山

宋代 程公许
往事空闻传记誇,石矶依旧锁晴霾。定知贝阙通溟极,谁着丛祠倚断崖。 乞与一帆风借便,应怜万里客伤怀。文章有体神知否,霞鹜虽工语类俳。
wǎng shì kōng wén zhuàn kuā   shí jiù suǒ qíng mái dìng zhī bèi quē tōng míng shuí   zhe cóng duàn    
fān fēng jiè biàn 便   yīng lián wàn shāng huái 怀 wén zhāng yǒu shén zhī fǒu xiá   suī gōng lèi pái