绿竹堂独饮

宋代 欧阳修
夏篁解箨阴加樛,卧斋公退无喧嚣。 清和况复值佳月,翠树好鸟鸣咬咬。 芳尊有酒美可酌,胡为欲饮先长谣。 人生暂别客秦楚,尚欲泣泪相攀邀。 况兹一诀乃永已,独使幽梦恨蓬蒿。 忆予驱马别家去,去时柳陌东风高。 楚乡留滞一千里,归来落尽李与桃。 残花不共一日看,东风送哭声嗷嗷。 洛池不见青春色,白杨但有风萧萧。 姚黄魏紫开次第,不觉成恨俱零凋。 榴花最晚今又拆,红绿点缀如裙腰。 年芳转新物转好,逝者日与生期遥。 予生本是少年气,瑳磨牙角争雄豪。 马迁班固自歆向,下笔点窜皆嘲嘈。 客来共坐说今古,纷纷落尽玉麈毛。 弯弓或拟射石虎,又欲醉斩荆江蛟。 自言刚气贮心腹,何尔柔软为脂膏。 吾闻庄生善齐物,平日吐论奇牙聱。 忧从中来不自遣,强叩瓦缶何譊譊。 伊人达者向乃尔,情之所锺况吾曹。 愁填胸中若山积,虽欲强饮如沃焦。 乃判自古英壮气,不有此恨如何消。 又闻浮屠说生死,灭没谓若梦幻泡。 前有万古後万世,其中一世独虭蟧。 安得独洒一榻泪,欲助河水增滔滔。 古来此事无可奈,不如饮此尊中醪。
xià huáng jiě tuò yīn jiā jiū   zhāi gōng tuì 退 xuān xiāo
qīng kuàng zhí jiā yuè   cuì shù hǎo niǎo míng yǎo yǎo
fāng zūn yǒu jiǔ měi zhuó   wéi yǐn xiān zhǎng yáo
rén shēng zàn bié qín chǔ   shàng lèi xiāng pān yāo
kuàng jué nǎi yǒng   shǐ 使 yōu mèng hèn péng hāo
bié jiā   shí liǔ dōng fēng gāo
chǔ xiāng liú zhì qiān   guī lái luò jǐn táo
cán huā gòng kàn   dōng fēng sòng shēng áo áo
luò chí jiàn qīng chūn   bái yáng dàn yǒu fēng xiāo xiāo
yáo huáng wèi kāi   jué chéng hèn líng diāo
liú huā zuì wǎn jīn yòu chāi   hóng 绿 diǎn zhuì qún yāo
nián fāng zhuǎn xīn zhuǎn hǎo   shì zhě shēng yáo
shēng běn shì shào nián   cuō jiǎo zhēng xióng háo
qiān bān xīn xiàng   xià diǎn cuàn jiē cháo cáo
lái gòng zuò shuō jīn   fēn fēn luò jǐn zhǔ máo
wān gōng huò shè shí   yòu zuì zhǎn jīng jiāng jiāo
yán gāng zhù xīn   ěr róu ruǎn wèi zhī gāo
wén zhuāng shēng shàn   píng lùn áo
yōu cóng zhōng lái qiǎn   qiáng kòu fǒu náo náo
rén zhě xiàng nǎi ěr   qíng zhī suǒ zhōng kuàng cáo
chóu tián xiōng zhōng ruò shān   suī qiáng yǐn jiāo
nǎi pàn yīng zhuàng   yǒu hèn xiāo
yòu wén shuō shēng   miè wèi ruò mèng huàn pào
qián yǒu wàn hòu wàn shì   zhōng shì diāo láo
ān lèi   zhù shuǐ zēng tāo tāo
lái shì nài   yǐn zūn zhōng láo