绿珠篇

唐代 乔知之
石家金谷重新声,明珠十斛买娉婷。此日可怜君自许, 此时可喜得人情。君家闺阁不曾难,常将歌舞借人看。 意气雄豪非分理,骄矜势力横相干。辞君去君终不忍, 徒劳掩袂伤铅粉。百年离别在高楼,一旦红颜为君尽。
shí jiā jīn chóng xīn shēng   míng zhū shí mǎi pīng tíng lián jūn  
shí rén qíng jūn jiā guī céng nán   cháng jiāng jiè rén kàn
xióng háo fēi fèn   jiāo jīn shì li héng xiāng gān jūn jūn zhōng rěn  
láo yǎn mèi shāng qiān fěn bǎi nián bié zài gāo lóu   dàn hóng yán wèi jūn jǐn