旅中思家

宋代 王炎
野田既雨水皆满,山路无风花自香。 且复将身供世事,也能随处对春光。 绝嫌俗物眼多白,未办生涯髯已苍。 待看楂梨粗可教,老夫耕钓即韬藏。
tián shuǐ jiē mǎn   shān fēng huā xiāng  
qiě jiāng shēn gōng shì shì   néng suí chù duì chūn guāng  
jué xián yǎn duō bái   wèi bàn shēng rán cāng  
dài kàn zhā jiào   lǎo gēng diào tāo cáng