绿筠窝卷歌

明代 王世贞
华翁之窝字绿筠,第云不可无此君。手种淇园三万个,一一青含太古文。 龙鳞陡擘谷后雨,凤尾直破松梢云。为君传神者谁氏,醉沈淋漓走元气。 敲戛犹馀金石音,纵横不见龙蛇字。此君与翁俱有孙,琅玕肯让吾家门。 夹池檀栾借馀润,茂林风流依旧论。阿戎昔作童子游,把臂三日山中留。 卷头虽失王大令,眼底复得文湖州。文君妙手称三绝,墨池片片墨琼屑。 已教春雪擅前贤,况是秋霜同晚节。此图再更人再徂,恍然若对黄公垆。 未穷尘代沧桑事,嵇阮于今不可呼。
huá wēng zhī 绿 yún   yún jūn shǒu zhǒng yuán sān wàn   qīng hán tài wén    
lóng lín dǒu bāi hòu   fèng wěi zhí sōng shāo yún wèi jūn chuán shén zhě shuí shì zuì   shěn lín zǒu yuán    
qiāo jiá yóu jīn shí yīn   zòng héng jiàn lóng shé jūn wēng yǒu sūn láng   gān kěn ràng jiā mén    
jiā chí tán luán jiè rùn   mào lín fēng liú jiù lùn ā róng zuò tóng yóu   sān shān zhōng liú    
juǎn tóu suī shī wáng lìng   yǎn wén zhōu wén jūn miào shǒu chēng sān jué   chí piàn piàn qióng xiè    
jiào chūn xuě shàn qián xián   kuàng shì qiū shuāng tóng wǎn jié zài gēng rén zài huǎng   rán ruò duì huáng gōng    
wèi qióng chén dài cāng sāng shì   ruǎn jīn