屡游庐阜欲赋一篇而不能就六月中休董役卧龙偶成此诗

宋代 朱熹
登车闽岭徼,息驾康山阳。康山高不极,连峰郁苍苍。 金轮西嵯峨,五老东昂藏。想象仙圣集,似闻笙鹤翔。 林谷下凄迷,云关杳相望。千岩虽竞秀,二胜终莫量。 仰瞻银河翻,俯看交龙骧。长吟谪仙句,和以玉局章。 畴昔劳梦思,兹今幸徜徉。尚恨忝符竹,未惬栖云房。 已寻两峰间,结屋依阳冈。上有飞瀑驶,下有清流长。 循名协心期,吊古增悲凉。壮齿乏奇节,颓年矧昏荒。 誓将尘土踪,暂寄云水乡。封章傥从欲,归哉澡沧浪。
dēng chē mǐn lǐng jiǎo   jià kāng shān yáng kāng shān gāo lián   fēng cāng cāng    
jīn lún 西 cuó é   lǎo dōng áng cáng xiǎng xiàng xiān shèng shì   wén shēng xiáng    
lín xià   yún guān yǎo xiāng wàng qiān yán suī jìng xiù èr   shèng zhōng liàng    
yǎng zhān yín fān   kàn jiāo lóng xiāng cháng yín zhé xiān   zhāng    
chóu láo mèng   jīn xìng cháng yáng shàng hèn tiǎn zhú wèi   qiè yún fáng    
xún liǎng fēng jiān   jié yáng gāng shàng yǒu fēi shǐ xià   yǒu qīng liú zhǎng    
xún míng xié xīn   diào zēng bēi liáng zhuàng chǐ 齿 jié tuí   nián shěn hūn huāng    
shì jiāng chén zōng   zàn yún shuǐ xiāng fēng zhāng tǎng cóng guī   zāi zǎo cāng làng