绿意/疏影

宋代 张俨
碧圆自洁。向浅洲远渚,亭亭清绝。犹有遗簪,不展秋心,能卷几多炎热。鸳鸯密语同倾盖,且莫与、浣纱人说。恐怨歌、忽断花风,碎却翠云千叠。回首当年汉舞,怕飞去、谩皱留仙裙摺。恋恋青衫,犹染枯香,还叹鬓丝飘雪。盘心清露如铅水,又一夜、西风吹折。喜静看、匹练秋光,倒泻半湖明月。
yuán jié xiàng qiǎn zhōu yuǎn zhǔ   tíng tíng qīng jué yóu yǒu zān   zhǎn qiū xīn   néng juǎn duō yán yuān yāng tóng qīng gài   qiě huàn shā rén shuō kǒng yuàn duàn huā fēng   suì què cuì yún qiān dié huí shǒu dāng nián hàn   fēi mán zhòu liú xiān qún zhé liàn liàn qīng shān   yóu rǎn xiāng   hái tàn bìn piāo xuě pán xīn qīng qiān shuǐ   yòu 西 fēng chuī zhé jìng kàn liàn qiū guāng   dǎo xiè bàn míng yuè