绿阴亭

宋代 李新
茂林侵路能藏寺,乔木参天却见楼。 山石因循云外老,江声掀扑屋梢流。
mào lín qīn néng cáng   qiáo cān tiān què jiàn lóu
shān shí yīn xún yún wài lǎo   jiāng shēng xiān shāo liú