旅夜用孟郊体 其四

清代 江湜
檐雨滴空廊,一滴惟一音。羁人坐修夜,一坐非一心。 一心亡故怀,剩有愁相寻。且披折绵衣,自奏明徽琴。 咄哉子野死,虞韶成卫淫。
yán kōng láng   wéi yīn rén zuò xiū   zuò fēi xīn    
xīn wáng huái 怀   shèng yǒu chóu xiāng xún qiě shé mián   zòu míng huī qín    
duō zāi   sháo chéng wèi yín