旅兴(四十首)

明代 刘基
久旱草不生,一雨青满地。 新荑与旧枿,好丑各自媚。 喈喈黄莺吟,习习玄鸟至。 闲庭人迹稀,白日澹清气。 平生孟公绰,庶足无妄觊。 但愿长若斯,拨置身外事。¤
jiǔ hàn cǎo shēng   qīng mǎn  
xīn jiù niè   hǎo chǒu mèi  
jiē jiē huáng yīng yín   xuán niǎo zhì  
xián tíng rén   bái dàn qīng  
píng shēng mèng gōng chuò   shù wàng  
dàn yuàn zhǎng ruò   zhì shēn wài shì     ¤