旅兴 其十四

明代 刘基
昃景无还晖,霜露凄巳繁。松柏坐椔翳,桃李更何言。 旦夕悲风起,黄沙蔽平原。万物尽凋落,芳华谁独存。 我愿化为鹤,不愿化为猿。鹤鸣声闻天,猿鸣烟雨昏。 空林夜寥寂,踯躅伤精魂。
jǐng hái huī   shuāng fán sōng bǎi zuò   táo gèng yán
dàn bēi fēng   huáng shā píng yuán wàn jǐn diāo luò   fāng huá shuí cún
yuàn huà wèi   yuàn huà wèi yuán míng shēng wén tiān   yuán míng yān hūn
kōng lín liáo   zhí zhú shāng jīng hún