绿头鸭 咏月

宋代 晁元礼
晚云收,淡天一片琉璃。烂银盘、来从海底,皓色千里澄辉。莹无尘、素娥淡伫,静可数、丹桂参差。玉露初零,金风未凛,一年无似此佳时。露坐久,疏萤时度,乌鹊正南飞。瑶台冷,栏干凭暖,欲下迟迟。 念佳人、音尘别后,对此应解相思。最关情、漏声正永,暗断肠、花影偷移。料得来宵,清光未减,阴晴天气又争知。共凝恋、如今别后,还是隔年期。人强健,清尊素影,长愿相随。
wǎn yún shōu   dàn tiān piàn liú li làn yín pán lái cóng hǎi   hào qiān chéng huī yíng chén é dàn zhù   jìng shǔ dān guì cēn chū líng   jīn fēng wèi lǐn   nián jiā shí zuò jiǔ   shū yíng shí   què zhèng nán fēi yáo tái lěng   lán gān píng nuǎn   xià chí chí
niàn jiā rén yīn chén bié hòu   duì yīng jiě xiāng zuì guān qíng lòu shēng zhèng yǒng   àn duàn cháng huā yǐng tōu liào de lái xiāo   qīng guāng wèi jiǎn   yīn qíng tiān yòu zhēng zhī gòng níng liàn jīn bié hòu   hái shì nián rén qiáng jiàn   qīng zūn yǐng   zhǎng yuàn xiāng suí