绿头鸭

宋代 周格非
陇头泉,未到陇下轻分。一声声、凄凉呜咽,岂堪侧耳重闻。细思量、那时携手,画楼高、帘幕黄昏。月不长圆,云多轻散,天应偏妒有情人。自别后、小窗幽院,无处不消魂。罗衣上,残妆未减,犹带啼痕。 自一从、瓶沉簪折,杳知欲见无因。也浑疑、事如春梦,又只愁、人是朝云。破镜分来,朱弦断后,不堪独自对芳樽。试与问,多才谁更,匹配得文君。须知道,东阳瘦损,不为伤春。
lǒng tóu quán   wèi dào lǒng xià qīng fēn shēng shēng liáng   kān ěr zhòng wén liáng shí xié shǒu   huà lóu gāo lián huáng hūn yuè cháng yuán   yún duō qīng sàn   tiān yìng piān yǒu qíng rén bié hòu xiǎo chuāng yōu yuàn   chǔ xiāo hún luó shàng   cán zhuāng wèi jiǎn   yóu dài hén
cóng píng chén zān zhé   yǎo zhī jiàn yīn hún shì chūn mèng   yòu zhǐ chóu rén shì zhāo yún jìng fēn lái   zhū xián duàn hòu   kān duì fāng zūn shì wèn   duō cái shuí gèng   pèi wén jūn zhī dào   dōng yáng shòu sǔn   wéi shāng chūn