律僧

唐代 张籍
苦行长不出,清羸最少年。持斋唯一食,讲律岂曾眠。 避草每移径,滤虫还入泉。从来天竺法,到此几人传。
háng zhǎng chū   qīng léi zuì shào nián chí zhāi wéi shí   jiǎng céng mián
cǎo měi jìng   chóng hái quán cóng lái tiān zhú   dào rén chuán