吕居仁

宋代 岳珂
吕氏一门,我朝韦平。衣冠既南,孰为典型。猗欤北扉,翰墨腾英。 难进之风,蔼于心声。其进维何,风雷隐砰。贱霸尊王,万古作程。 天将开之,以豁聩盲。孰遏其萌,维盗实憎。观公初心,何止惩羹。 亲朋斯升,方喜汇征。私书之诒,犹欲却行。岂愿空言,与乳臭争。 道之将宏,非人所能。俯首事雠,众方若酲。讵知祸胎,自汉公卿。 沦胥一谈,大吕为轻。纶音一颁,四海竦聆。臧宫鸣剑,贾谊请缨。 书下奉天,已识中兴。曲笔谁欤,反肆讥评。阴险何知,云收雾明。 公帖初获,我心未宁。谓彼噂沓,臆度以情。是或鼠腐,犹疑鸿冥。 既见公书,恳恳至诚。视彼傥来,虽宠若惊。肯以王言,屈于奸朋。 公义既昭,公论既明。迨今百年,犹歉混并。时欤数欤,迄莫我听。 公帖云烟,公心日星。彼犬之狺,何吠非形。天澄气清,修竹兰亭。 阅此帖焉,对于汗青。
shì mén   cháo wéi píng guān nán shú   wèi diǎn xíng běi fēi hàn   téng yīng      
nán jìn zhī fēng   ǎi xīn shēng jìn wéi fēng   léi yǐn pēng jiàn zūn wáng wàn   zuò chéng      
tiān jiàng kāi zhī   huō kuì máng shú è méng wéi   dào shí zēng guān gōng chū xīn zhǐ   chéng gēng      
qīn péng shēng   fāng huì zhēng shū zhī yóu   què xíng yuàn kōng yán   xiù zhēng      
dào zhī jiāng hóng   fēi rén suǒ néng shǒu shì chóu zhòng   fāng ruò chéng zhī huò tāi hàn   gōng qīng      
lún tán   wèi qīng lún yīn bān   hǎi sǒng líng zāng gōng míng jiàn jiǎ   qǐng yīng      
shū xià fèng tiān   shí zhōng xīng shuí fǎn   píng yīn xiǎn zhī yún shōu   míng      
gōng tiē chū huò   xīn wèi níng wèi zǔn   duó qíng shì huò shǔ yóu   hóng míng   鸿    
jiàn gōng shū   kěn kěn zhì chéng shì tǎng lái suī   chǒng ruò jīng kěn wáng yán   jiān péng      
gōng zhāo   gōng lùn míng dài jīn bǎi nián yóu   qiàn hùn bìng shí shù   tīng      
gōng tiē yún yān   gōng xīn xīng quǎn zhī yín   fèi fēi xíng tiān chéng qīng xiū zhú   lán tíng      
yuè tiē yān   duì hàn qīng