绿净亭晚兴

宋代 陆游
绿净亭边物色奇,放翁睡起曳筇枝。 新凉已似雁来後,微风却如梅熟时。 绿竹成阴藏细栈,朱阑倒影入清池。 登临独恨非吾土,不为城头画角悲。
绿 jìng tíng biān   fàng wēng shuì qióng zhī  
xīn liáng shì yàn lái hòu   wēi fēng què méi shú shí  
绿 zhú chéng yīn cáng zhàn   zhū lán dào yǐng qīng chí  
dēng lín hèn fēi   wéi chéng tóu huà jiǎo bēi