旅怀 其三

元代 戴良
独向荒村歌竹枝,寒烟暮雨不胜悲。平生一种凄凉态,岂料偏归老大时。
xiàng huāng cūn zhú zhī   hán yān shèng bēi píng shēng zhǒng liáng tài   liào piān guī lǎo shí