旅怀

唐代 黄滔
雪貌潜凋雪发生,故园魂断弟兼兄。十年除夜在孤馆, 万里一身求大名。空有新诗高华岳,已无丹恳出秦城。 侯门莫问曾游处,槐柳影中肝胆倾。
xuě mào qián diāo xuě shēng   yuán hún duàn jiān xiōng shí nián chú zài guǎn  
wàn shēn qiú míng kōng yǒu xīn shī gāo huá yuè   dān kěn chū qín chéng
hóu mén wèn céng yóu chù   huái liǔ yǐng zhōng gān dǎn qīng