旅馆雪晴,又睹新月,众兴所感,因成杂言

唐代 权德舆
寥寥深夜雪初晴,楼上云开月渐明。池中片影依稀见, 帘外清光远近生。皎皎晴空疑破镜,广庭积素偏相映。 珠帘卷却光更深,玉指持来色逾净。梦觉青楼最可怜, 婵娟素魄满寒天。天地寥寥同一色,秦淮楚江无限极。 归鸿断猿何处声,深闺旅馆遥相忆。长安五侯华阁开, 嘉宾列坐倾金罍。赏明月,玩流雪,纤手蛾眉座中设, 清歌一声无断绝。夜已央,乐未阑。狐裘兽炭不知寒, 珠环翠珮声珊珊。履舄纷纭桂袖攒,朱颜倚醉尽君欢。 人生少年全不久,相看且劝杯中酒。丈夫富贵自有期, 映雪读书徒白首。
liáo liáo shēn xuě chū qíng   lóu shàng yún kāi yuè jiàn míng chí zhōng piàn yǐng jiàn  
lián wài qīng guāng yuǎn jìn shēng jiǎo jiǎo qíng kōng jìng   guǎng 广 tíng piān xiāng yìng
zhū lián juǎn què guāng gēng shēn   zhǐ chí lái jìng mèng jué qīng lóu zuì lián  
chán juān mǎn hán tiān tiān liáo liáo tóng   qín huái chǔ jiāng xiàn
guī hóng 鸿 duàn yuán chǔ shēng   shēn guī guǎn yáo xiāng cháng ān hòu huá kāi  
jiā bīn liè zuò qīng jīn léi shǎng míng yuè   wán liú xuě   qiàn shǒu é méi zuò zhōng shè  
qīng shēng duàn jué yāng   wèi lán qiú shòu tàn zhī hán  
zhū huán cuì pèi shēng shān shān fēn yún guì xiù zǎn   zhū yán zuì jǐn jūn huān
rén shēng shào nián quán jiǔ   xiāng kàn qiě quàn bēi zhōng jiǔ zhàng guì yǒu  
yìng xuě shū bái shǒu