旅馆闻雁别友人

唐代 赵嘏
路绕秋塘首独搔,背群燕雁正呼号。故关何处重相失, 碧落有云终自高。旅宿去缄他日恨,单飞谁见此生劳。 行衣湿尽千山雪,肠断金笼好羽毛。
rào qiū táng shǒu sāo   bèi qún yàn yàn zhèng háo guān chǔ zhòng xiāng shī  
luò yǒu yún zhōng gāo 宿 jiān hèn   dān fēi shuí jiàn shēng láo
xíng shī 湿 jǐn qiān shān xuě   cháng duàn jīn lóng hǎo máo