旅馆书怀次韵

宋代 王淮
吹断金猊一缕烟,凄风忽到鬓毛边。 出门叹有千歧路,负郭惭无二顷田。 浅水干芦秋雨雁,荒村病柳夕阳蝉。 空窗独掩黄昏后,半壁寒灯对榻燃。
chuī duàn jīn yān   fēng dào bìn máo biān  
chū mén tàn yǒu qiān   guō cán èr qǐng tián  
qiǎn shuǐ gàn qiū yàn   huāng cūn bìng liǔ yáng chán  
kōng chuāng yǎn huáng hūn hòu   bàn hán dēng duì rán