履道会饮

宋代 邵雍
众人之所乐,所乐唯嚣尘。 吾友之所乐,所乐唯清芬。 清芬无鼓吹,直与太古邻。 太古者靡佗,和气常絪纭。 里閈旧情好,有才复有文。 过从一日乐,十月生阳春。 洛阳古神州,周公尝缕陈。 四时寒暑正,四方道里均。 代不乏英俊,号为多缙绅。 至于花与木,天下莫敢伦。 而逢此之景,而当此之辰。 而能开口笑,而世有几人。 清衷贯金石,剧谈惊鬼神。 天地为一指,富贵如浮云。 明时缓康济,白昼闲经纶。 莫如陪欢伯,又复对此君。 商於六百里,黄金四万斤。 不能买兹乐,自馀恶足论。 接{上罒下离}倒戴时,蟾蜍生海垠。 小车倒载时,出翁归天津。
zhòng rén zhī suǒ   suǒ wéi xiāo chén  
yǒu zhī suǒ   suǒ wéi qīng fēn  
qīng fēn chuī   zhí tài lín  
tài zhě tuó   cháng yīn yún  
hàn jiù qíng hǎo   yǒu cái yǒu wén  
guò cóng   shí yuè shēng yáng chūn  
luò yáng shén zhōu   zhōu gōng cháng chén  
shí hán shǔ zhèng   fāng dào jūn  
dài yīng jùn   hào wèi duō jìn shēn  
zhì huā   tiān xià gǎn lún  
ér féng zhī jǐng   ér dāng zhī chén  
ér néng kāi kǒu xiào   ér shì yǒu rén  
qīng zhōng guàn jīn shí   tán jīng guǐ shén  
tiān wèi zhǐ   guì yún  
míng shí huǎn kāng   bái zhòu xián jīng lún  
péi huān   yòu duì jūn  
shāng liù bǎi   huáng jīn wàn jīn  
néng mǎi   è lùn  
jiē   { shàng wǎng xià   } dào dài shí   chán chú shēng hǎi yín  
xiǎo chē dǎo zài shí   chū wēng guī tiān jīn