旅次钱塘

唐代 方干
此地似乡国,堪为朝夕吟。云藏吴相庙,树引越山禽。 潮落海人散,钟迟秋寺深。我来无旧识,谁见寂寥心。
shì xiāng guó   kān wèi zhāo yín yún cáng xiāng miào   shù yǐn yuè shān qín
cháo luò hǎi rén sàn   zhōng chí qiū shēn lái jiù shí   shuí jiàn liáo xīn