履春冰

唐代 张萧远
一步一愁新,轻轻恐陷人。薄光全透日,残影半销春。 蝉想行时翼,鱼惊蹋处鳞。底虚难驻足,岸阔怯回身。 岂暇踟蹰久,宁辞顾盼频。愿将兢慎意,从此赴通津。
chóu xīn   qīng qīng kǒng xiàn rén báo guāng quán tòu   cán yǐng bàn xiāo chūn
chán xiǎng xíng shí   jīng chù lín nán zhù   àn kuò qiè huí shēn
xiá chí chú jiǔ   níng pàn pín yuàn jiāng jīng shèn   cóng tōng jīn