露坐

宋代 陆游
此手乃可怜,经月不把酒;著书又苦晚,何以图不朽?空庭坐三更,磊落垂北斗。 向来历关河,万里空回首。 岂知三十年,竟作越中叟!後生虽满眼,非复旧交友。 形体迫衰谢,妻子亦何有?怅望怀古人,吞声死农亩。
shǒu nǎi lián   jīng yuè jiǔ   zhù shū yòu wǎn   xiǔ   kōng tíng zuò sān gēng   lěi luò chuí běi dǒu  
xiàng lái guān   wàn kōng huí shǒu  
zhī sān shí nián   jìng zuò yuè zhōng sǒu   hòu shēng suī mǎn yǎn   fēi jiù jiāo yǒu  
xíng shuāi xiè   yǒu   chàng wàng huái 怀 rén   tūn shēng nóng