露坐

宋代 陆游
泠泠野水赴横塘,坐久松风入发凉。 月淡星疏天欲晓,未妨清啸倚胡床。
líng líng shuǐ héng táng   zuò jiǔ sōng fēng liáng  
yuè dàn xīng shū tiān xiǎo   wèi fáng qīng xiào chuáng