录自《文镜秘府论》

唐代 王昌龄
与君远相知,不道云海深。《寄欢州》 得罪由己招,本性易然诺。《见谴至伊水》 黄叶乱秋雨,空斋愁暮心。《客舍秋霖呈席姨父》 通经彼上人,无迹任勤苦。《题上人房》 枫桥延海岸,客帆归富春。《送邬贲觐省江东》 陵薮寒苍茫,登城遂怀古。《登城怀古》 河口饯南客,进帆清江水。《送别》 迁客又相送,风悲蝉更号。 微雨随云收,蒙蒙傍山去。 日夕辨灵药,空山松桂香。 墟落有怀县,长烟溪树边。 青桂花未吐,江中独鸣琴。 还家望炎海,楚叶下秋水。[注:此送友人之安南。]
jūn yuǎn xiāng zhī   dào yún hǎi shēn 。《 huān zhōu  
zuì yóu zhāo   běn xìng rán nuò 。《 jiàn qiǎn zhì shuǐ  
huáng luàn qiū   kōng zhāi chóu xīn 。《 shè qiū lín chéng  
tōng jīng shàng rén   rèn qín 。《 shàng rén fáng  
fēng qiáo yán hǎi àn   fān guī chūn 。《 sòng bēn jìn shěng jiāng dōng  
líng sǒu hán cāng máng   dēng chéng suì huái 怀 。《 dēng chéng huái 怀  
kǒu jiàn nán   jìn fān qīng jiāng shuǐ 。《 sòng bié  
qiān yòu xiāng sòng   fēng bēi chán gēng hào
wēi suí yún shōu   méng méng bàng shān
biàn líng yào   kōng shān sōng guì xiāng
luò yǒu huái 怀 xiàn   cháng yān shù biān
qīng guì huā wèi   jiāng zhōng míng qín
huán jiā wàng yán hǎi   chǔ xià qiū shuǐ 。[   [ zhù   sòng yǒu rén zhī ān nán 。]   ]