陆子履示秦篆宝

宋代 梅尧臣
秦既并诸侯,斯乃一度量。 铸宝以永传,万世俾勿丧。 精铜不生花,小篆著丞相。 一没咸阳宫,千秋事更王。 陆君居洛城,客有来渭上。 曰因农人耕,发壤破石藏。 遂获此物还,文完字何壮。 始号为皇帝,立语已超旷。 意将愚黔首,衅起危博浪。 其後同玉玺,不随骊山葬。 今蓄於君家,徒尔资奇尚。 物以用为珍,异时皆似妄。
qín bìng zhū hóu   nǎi liàng  
zhù bǎo yǒng chuán   wàn shì sàng  
jīng tóng shēng huā   xiǎo zhuàn zhù chéng xiàng  
méi xián yáng gōng   qiān qiū shì gēng wáng  
jūn luò chéng   yǒu lái wèi shàng  
yuē yīn nóng rén gēng   rǎng shí cáng  
suì huò hái   wén wán zhuàng  
shǐ hào wèi huáng   chāo kuàng  
jiāng qián shǒu   xìn wēi làng  
hòu tóng   suí shān zàng  
jīn jūn jiā   ěr shàng  
yòng wèi zhēn   shí jiē shì wàng