鲁直复以诗送茶云愿君饮此勿饮酒次韵

宋代 晁补之
相茶真似石韫璧,至精那可皮肤识。 溪芽不给万口须,往往山毛俱入食。 云龙正用饷近班,乞与麤官诚腼颜。 崇朝一碗坐官局,申旦形清不成宿。 平生乐此臭味同,故人贻我情相烛。 黄侯发轫日千里,天育收驹自汧渭。 车声出鼎细九盘,如此佳句谁能似。 遣试齐民蟹眼汤,扶起醉头湔腐肠。 颇类它时玉川子,破鼻竹林风送香。 吾侪幽事动不朽,但读离骚可无酒。
xiāng chá zhēn shí yùn   zhì jīng shí
gěi wàn kǒu   wǎng wǎng shān máo shí
yún lóng zhèng yòng xiǎng jìn bān   guān chéng miǎn yán
chóng cháo wǎn zuò guān   shēn dàn xíng qīng chéng xiǔ 宿
píng shēng chòu wèi tóng   rén qíng xiāng zhú
huáng hóu rèn qiān   tiān shōu qiān wèi
chē shēng chū dǐng jiǔ pán   jiā shuí néng shì
qiǎn shì mín xiè yǎn tāng   zuì tóu jiān cháng
lèi shí chuān   zhú lín fēng sòng xiāng
chái yōu shì dòng xiǔ   dàn sāo jiǔ