路西田舍示虞孙小诗二十四首 其五

宋代 李之仪
栽桑插柳展沟塍,共趁清明力倍增。分得这般穷伎俩,却应苦行过于僧。
zāi sāng chā liǔ zhǎn gōu chéng   gòng chèn qīng míng bèi zēng fēn de zhè bān qióng liǎng què   yīng xíng guò sēng